Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Hỏi xoáy thêm mới vào đáp ngay.

Bởi nếu tôi không lấy thì người khác cũng lấy! – Ra thế. Câu cuối: nếu trước đó ông từng chứng kiến nhiều vụ rưa rứa nhưng kẻ tham đều không bị trị. Đó là câu tôi vừa tự hỏi tôi. Tôi đâu có nói về tệ hôi của? Tôi vừa kết luận về nạn… tham nhũng! Người già chuyện.

Đống của ấy sớm muộn gì cũng mất. 000 người hùa vào nhặt lấy nhặt để thì ông có nổi lòng tham không? – Chà. Dứt khoát không! – Thế sau đó có khoảng mười người xông vào nhặt bỏ túi thì sao? – Tôi sẽ lên tiếng can ngăn! – Nếu có cả trăm người cùng xông vào lượm mang về? – Chà… đông thế thì tôi cản không nổi! – Hãy tưởng tượng có 1.

Mà lấy lại chẳng bị làm sao. Thì không lấy cũng… dại. Đồng hồ. Nữ trang…? – Cũng không. Hết cướp hoa. Câu này khó… Nghĩ cho cùng. Gì chứ sự thành thật thì tôi có đầy! – Câu đầu tiên. Nhỉ? Khoan. Còn trả lời ông thì để tôi nghĩ suy vài phút! – Khỏi. Tệ hôi của thật đáng trinh nữ.

Nếu ông ở vào tình thế sau: trước mắt ràng ràng một đống của chẳng biết của ai. Phiếm – Sẵn sàng. Thì ông có lấy không? – Lấy là thế nào! Tuyệt đối không! – Thế nếu đó là những thứ rất có giá như điện thoại. Tôi đã rõ tại sao cái nạn ấy khó dẹp… – Ừ. Lượm tiền người bị giật đồ đến hôi bia đổ giữa đường… – Ủa. Thì lần này ông có lượm bỏ túi không? – E hèm… Nếu ai cũng lấy. Cám ơn ông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét