Trước thời khắc hành động, công tác chuẩn bị tuyệt đối kỹ lưỡng, mọi người đi hết ngõ ngách, nơi nào có lính tráng chốt giữ đều được các ghi nhớ một cách chi tiết
Ảnh: T. Biết đã bị lộ, cụ Năm Ngoạt yêu cầu mọi người chia nhỏ thành từng tốp 2-3 người, chạy ra nhiều hướng khác nhau để tránh hỏa lực, dự định sẽ gặp nhau ở khu đồng trũng cách đó chừng 5 km. Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ thì mọi người đều về đến điểm hội tụ, không ai bị thương nặng.
Theo phân công, của số một được giao cho cụ Lấm, cửa số hai do cụ Tám Ngoạt đảm đương. Chỉ sau một chầu, cả ba tên gác buồng đã say mèm, nằm im như chết. G Kế hoạch trốn tù táo tợn nối trò chuyện cùng cụ Nguyễn Văn Lấm (76 tuổi, TT. Khi ra gần hết vòng ngoài cùng thì gặp một sự cố ngoài kế hoạch: đoàn người bị mấy con chó becgie phát hiện, sủa ồn ã.
Thấy có động, lũ lính gác liền chiếu đèn về phía mọi người và thổi còi inh ỏi. Thấy vậy bọn lính trong trại phóng pháo sáng rồi đuổi theo bắn súng như vãi đạn về phía đoàn tù bỏ trốn. Do có sự chỉ đạo của cấp trên nên kế hoạch còn được các cơ sở Đảng bên ngoài nhà tù tương trợ. Mộc Hóa, Long An), nhân chứng sống của “hòn xương máu” và “địa ngục trần gian”- nhà lao Mộc Hóa, chúng tôi được nghe kể tường tận về cuộc vượt ngục lịch sử của đoàn tầy năm ấy.
“Nói thì dễ nhưng thực tiễn mới chẳng đơn giản chút nào, vấn đề là lấy cớ gì để mua rượu và để bọn lính tráng uống say không chút nghi ngờ? Vậy là anh Năm Ngoạt lấy lý do là ngày giỗ cha, xin bọn lính gác cho ra ngoài mua rượu về hai bên cùng uống, vừa là ăn giỗ vừa là nhằm dịp năm mới.
Sau khi kiểm soát được tình hình trong trại thì phá ngục dẫn tù chạy theo hướng cổng sau ra chân núi. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng mỗi khi con cháu hỏi chuyện, cụ lại dốc lòng kể như một cách giáo dục truyền thống tổ sư, sự quật cường ngoan cường của những người đi trước trong những năm tháng đau thương.
Kế hoạch cho cuộc vượt ngục được cụ Lấm và hai người bạn bí mật bàn luận từ 7 tháng trước khi thực hành.
Thời khắc bạo lực vũ trang được anh Năm Ngoạt lựa chọn là đêm 29 Tết năm ấy, bởi khi đó bọn sĩ quan chỉ huy và tỉnh trưởng sẽ về Sài Gòn ăn chơi, ở lại canh giữ chỉ là số lính quèn, nên đó chính là cơ hội hành động”, cụ Lấm kể. Tuy núi Đất là công trình tội ác bạt ngàn như núi của chính quyền Mỹ- Diệm nhưng nó cũng là tượng trưng cho lòng yêu nước, ý chí không khuất phục kẻ thù của anh em phạm nhân cách mạng”, cụ Nguyễn Văn Lấm nói.
Khẩu lệnh được thống nhất từ trước là khi nào có tiếng hô: “Anh Tám ơi” thì mọi người nhất loạt hành động. Chúng tôi cùng hợp nhất phải vượt ngục bằng mọi giá, có chết cũng cam chứ không chịu rũ xương trong ấy”, cụ Lấm vẫn giọng hào sảng kể. Lúc ấy trong khám có tôi, anh Năm Ngoạt (tức Nguyễn Văn Phiểu) và anh Tám Ngoán (tức Bùi Thanh Phỉu) là những người cốt cán
Ảnh: T. Khi bọn chúng say sưa thì những người đưa cắt cử ra tay hạ gục và cướp vũ khí của chúng. Được cái khi ấy sức uống của bọn tôi khá tốt, lúc mà bọn giặc bắt đầu say thì chúng tôi vẫn còn tỉnh táo”, cụ Lấm cười kể. Các tốp tù hãm vừa chạy vừa quay lại bắn trả chặn sự truy kích của kẻ thù. Cuộc vượt ngục này đã gây chấn động đến cả giới chóp bu ở Sài Gòn của chính quyền Ngô Đình Diệm khi đó.
Khu hồ nhân tạo hiện tại xưa là nơi tù đọng đào đất đắp núi Đất. G Buổi tối hôm ấy, sau khi ra cái vẻ làm đám giỗ như kế hoạch các tù túng bắt đầu mời bọn lính gác vào cuộc nhậu.
Các đồng chí bên ngoài giả làm người thân tù nhân vào thăm hỏi để trao đổi phương án phối hợp.
Cụ Tám Ngoạt liền với tay lấy chùm chìa khóa mở cửa phòng giam cho anh em cán bộ, mọi người chóng vánh tập trung, đồng thời 36 người được chọn ban sơ chia ra các mũi như đã cắt cử. Một số khác được cắt cử đi phát quang cũng giấu những lưỡi liềm sắt dài chừng 10cm mang về trại.
“Cạnh đó chốt gác lại chính là kho súng của địch. Ảnh: T. Cụ Lấm chỉ huy một nhóm, cụ Tám Ngoạt chỉ huy một nhóm áp sát lính gác ở hai cổng ra. Mọi sinh hoạt trong nhà tù Mộc Hóa và những công việc đào đất đắp núi Đất vẫn được mọi người tuân, nhưng đêm đến bí ẩn phổ biến kế hoạch qua cơ sở Đảng trong nhà đá.
“36 người vượt ngục đó chính là tiền thân của Tiểu đoàn 506 khu vực Kiến Tường, đơn vị sau này đã cùng quân chủ lực thực hiện nhiều trận đánh, chiến dịch lớn tại những tỉnh miền Tây và trực tiếp tham gia giải phóng Kiến Tường- Long An năm 1975.
G Cụ Năm Ngoạt được giao nhiệm vụ chọn ra những thành viên còn khỏe mạnh, can đảm và sát sao với cách mạng nhất để làm tiền phong cho thời điểm phá ngục.
Theo kế hoạch, anh em tù, lao dịch sẽ mua rượu và mồi nhắm tổ chức ăn Tết rồi tìm cách mời và chuốc rượu bọn lính canh và cai ngục. Trong buổi làm việc cuối ngày hôm ấy, 36 người được chọn đã lén lấy cho mình và đồng đội những viên đá cứng cỡ bằng nắm tay giấu trong người, quần áo.
“Trong số gần ngàn người bị giam, chúng tôi chọn ra được 36 người, tính cả 3 người bọn tôi nữa. Để tránh bị kẻ thù phát hiện, bít tất những thứ khí giới đó được giấu dưới nền nhà đá, phủ lên một lớp rơm cỏ rồi những đồng chí bệnh tật sẽ nằm đè lên, che đậy không cho lính gác biết
Xin mãi chúng cũng cho anh ra quán rượu mua. Thông báo quan trọng này chúng tôi chỉ có được ngay buổi chiều hôm đó, nhờ anh Năm khi đi mua rượu nhìn thấy hai tên lính lấy súng từ một căn phòng gần đó. Kiến Tường, H. Khi đã chia súng đều cho mọi người chúng tôi liền men theo bìa tường và mấy hàng rào chắn, nơi có cỏ cây rậm rạp, đi dần ra phía cổng sau…”,cụ Lấm kể.
Đi đường đó sẽ tránh được hỏa lực súng máy từ vọng tiêu bên ngoài của địch, hơn nữa khi bị truy đuổi sẽ dễ dàng dựa vào địa hình núi đồi ập.
Mọi thứ sau đó được phạt cho từng người, sẵn sàng cho giờ khắc quyết định. Theo đó, khám có tổng cộng hai cửa chính ra vào, nếu tính trong thời khắc cận Tết thì có thể số lượng quân lính chỉ khoảng gần trăm tên, có thể tiến công phá khám để giải thoát cho tất các anh em tù hãm, lao dịch.
Cuộc phá trại ngoạn mục Giống như những dự tính ban đầu, ngày 28 Tết năm ấy hồ hết bọn sĩ quan cao cấp và tỉnh trưởng Kiến Tường đều về Sài Gòn hay đi thăm cấp trên.
Trong suốt quá trình đi, cụ Năm quan sát kỹ lưỡng những hướng mà quân lính bỏ chốt gác, những hướng mà moócchê chẳng thể bắn tới để tránh thương vong cho mọi người khi bỏ chạy. Khi cụ Năm Ngoạt hô to câu khẩu lệnh, hai phía đồng loạt lao tới bịt miệng, khống chế những tên gác chốt.
Hữu Huấn. Chiều ngày 29 Tết, cụ Năm Ngoạt xin lính gác cho ra cửa mua chút rượu thịt về làm đám giỗ như dự kiến ban sơ. Trước tình hình đó, cấp trên chỉ thị cho tổ chức đảng trong trại núi Đất tìm cách phá tù giải cứu cho được những cán bộ đang bị nhốt để họ trở về lãnh đạo phong trào tranh đấu.
Cứ mỗi khi đi cần lao hay giờ ăn là họ tìm cách ngồi cạnh nhau để bàn bạc kế hoạch hành động. Khu núi Đất hiện tại. “Ở trong ấy, mỗi ngày chúng tôi đều phải đau lòng chứng kiến kẻ thù tra tấn man di các đồng chí của mình, rồi dùng lời lẽ mua chuộc hoặc khủng bố làm nhụt tinh thần của anh em tội nhân. Cụ Lấm là nhân chứng cuộc vượt ngục Tết năm 1957. Thời khắc Ngô Đình Diệm được hậu thuẫn của Mỹ mới lên làm Tổng thống của chính quyền Sài Gòn cũ nên chúng ra sức chống phá các cơ sở cách mạng.
Sau khi phá khóa vào trong, chúng tôi thu giữ 32 khẩu súng, gồm 28 khẩu súng trường, 4 khẩu rulo và mấy băng đạn. Hai nhóm người tiếp cận phía sau bọn lính gác chốt, nhẹ nhõm không chút tiếng động.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét