Tôi đành bỏ lại gia đình đi nơi khác xin việc, ở đó tôi sống rất vất vã vì làm thi công nhưng được cái không ai làm phiền tôi
Khi hôn nhân chỉ là địa ngục giam hãm hai người trong đó thì tốt nhất là nên chia tay. Tôi nói hiện tôi không có tiền nong gì ly dị đi chứ sống như vậy tôi không chịu nổi. 21 năm với một cuộc hôn nhân là không hề ngắn ngủi nhưng cũng từng ấy thời gian anh chị sống trong cảnh chịu đựng nhau là một sự “tra tấn tinh thần” quá lớn. Tôi cảm thấy sợ vợ tôi, tôi không dám nhìn mặt.
Nhưng rồi thời kì cũng như xưa. Chúc anh mạnh khỏe và hạnh phúc!. Nếu chọn vợ hay cái chết tôi thà chọn cái chết chứ không chọn vợ nhưng vì tôi yêu con sợ bỏ đi con tôi khổ.
Tôi nghĩ tôi có nghề chắc vợ tôi không gây gổ nữa nhưng rồi cũng vậy. Xin cho tôi lời khuyên. Thực ra, những đứa trẻ cần một gia đình đích thực khi mà gia đình đó ba má sống thuận hòa, thương tình nhau chứ không cần một gia đình mà ở đó bác mẹ sống với nhau như một sự “tra tấn”. Tôi buồn lắm vì của lả đó chính bản thân tôi làm ra, tôi không đành lòng.
Tôi xin chân thành cảm ơn! (Bạn đọc) giải đáp: Anh thân mến! Cảm ơn anh đã gửi những tâm tư của mình về cho chuyên mục. Anh muốn ly hôn nhưng lại thương các con. Tôi buồn xin đi học sau đại học và mướn nhà ở làm thêm. Tôi làm ăn cũng có tiền vợ tôi cần bao lăm tôi điều phải lo mặc dù tôi đang học nhưng tôi vẫn kiếm việc làm, kiếm tiền.
Thấy vậy tôi bỏ vợ đi học đại học. Hơn 20 năm cưới nhưng chúng tôi vẫn chẳng thể hạnh phúc, tôi muốn ly hôn nhưng lại thương các con (Ảnh minh họa) Thực ra bất cứ ai lấy vợ, lấy chồng dù là vì tình hay vì nghĩa vụ cũng đều mơ ước cuộc hôn nhân đó lâu bền.
Lý do là gia đình tôi nghèo hơn bên vợ, từ đó vợ và bên ấy lấn át rẻ khinh tôi thậm tệ. Như những lời anh san sẻ, yên bình cảm nhận được rằng cuộc hôn nhân của anh chị đã đi đến bước đường cùng. Bốn năm tôi tốt nghiệp về vợ cũng không đổi tính, tôi buồn quá xin chuyển đi nơi khác sống 1 minh lần nữa. Tôi không biết phải làm gì khi tôi là một người chồng không yêu vợ , mong chị hãy cho tôi một lời khuyên! Bài liên can: Đòi lại tình cũ từng bị cướp Anh cưới cô khác khi em đang mang bầu Đừng phí hoài tình cho kẻ làm phản Mặc cảm bị xâm hại, vợ lánh mặt chồng Tôi năm nay 47 tuổi, vợ tôi 43 tuổi.
Có thể con cái của anh chị sẽ thiệt thòi tí đỉnh khi ba má không cùng chung sống nhưng nếu yêu con, anh chị vẫn có thể bù đắp cho con theo cách khác. Tôi cố làm ăn để cho bên vợ thấy. Qua thư yên bình hiểu rằng anh đang rơi vào một bi kịch gia đình khi mà vợ chồng sống với nhau nhiều năm nhưng vẫn trong cảnh cơm không lành, canh không ngọt.
Nhất là khi hôn nhân không phải chỉ có chồng, có vợ mà còn có những đứa con thơ. Nhưng tật xưa không bỏ, vợ hành tội tôi hoài. Thành ra cuộc sống của anh mới rơi vào bế tắc.
Ở đó tôi cũng chỉ hặm hụi làm. Nhưng rồi “chiến tranh” càng tăng. Tôi buồn nên gợi ý ly dị, vợ tôi đồng ý nhưng không cho tôi chia tài sản (tôi sống bên vợ) chỉ đi ra 2 bàn tay trắng. Hiện thời tôi nhờ chị tham vấn giùm tôi
Cuộc sống với những dị đồng, những mâu thuẫn và cãi vã miên man khiến anh mệt mỏi. Tôi mới nghĩ ra cách tôi đi học cho có nghề vợ tôi đồng ý. Tôi nài nỉ cô ấy để tôi tụ họp học và thi vì tôi cũng lớn tuổi rồi học tập sẽ khó nhọc hơn người khác nhưng cô ấy vẫn làm khó tôi. Một năm sau tôi cũng có 1 đứa con trai. Vì thương con tôi đồng ý. Nhưng trong cuộc sống, thỉnh thoảng chúng ta vẫn phải hài lòng những sự thật chẳng thể thay đổi được ngay cả khi đó là một sự thực đau lòng đi chăng nữa.
Khi đó, những mâu thuẫn cứ chất chồng và đẩy mọi thứ đến cực điểm. Dù không muốn nhưng thái bình đành phải đưa ra lời khuyên vợ chồng anh chị nên giải thoát cho nhau.
Suốt thời kì qua anh cũng đã cố gắng cho cả hai vợ chồng cơ hội, lượng thứ, quay về nhưng mọi thứ đều chẳng thể thay đổi. Rồi 4 năm sau tôi có 1 số vốn và chỗ mua bán tuy không lớn nhưng đang phát triển, chỉ có vợ chồng là vẫn vậy. Đến khi tôi ôn thi tốt nghiệp thì tôi kêu vợ tôi ra ở chỗ tôi mướn vì đầu năm học con tôi chuẩn bị vào lớp 1 (trong thời gian trên tôi có thêm 1 đứa con), vợ tôi càng làm dữ hơn xưa.
Vợ chồng tôi không thể hòa hợp được, luôn cãi lộn nhau từ ngày cưới (Ảnh minh họa) Rồi vợ tôi tìm tôi. Rồi vợ tôi chẳng nói gì, mấy tháng sau vợ tôi cùng con trai tôi lên chỗ tôi ở. Tôi thi vào trường chuyên ngành, 3 năm sau tôi tốt nghiệp. Khi có những mâu thuẫn xảy ra, ai cũng muốn xoa dịu mọi chuyện để giữ giàng tổ ấm của mình và ly hôn là điều không ai trông đợi.
Có thể chính vì không có ái tình nên 21 năm qua, cả anh và chị ấy đều không biết cách làm cho đối phương ưng ý, không thấu hiểu và thông cảm cho nhau. Tôi buồn không muốn làm gì hết nhưng bản chất không chơi bời mặc dầu tôi rất buồn nhưng tôi rất sợ sa ngã.
Rồi tôi cũng tốt nghiệp nhưng vợ tôi cũng vậy. Sau này lớn lên các cháu sẽ hiểu, có những bất đồng không thể dung hòa nên anh chị buộc phải ly hôn mà thôi. Vì con tôi cũng bằng lòng. Chúng tôi cưới nhau được 21 năm do bố mẹ 2 bên đồng ý, tác thành chứ chúng tôi không quen biết gì hết.
Một năm sau tôi mua được nhà vợ tôi năn nỉ và xin tôi thứ lỗi cho đến ở chung. Vậy tôi phải làm sao đây. Từ khi cưới nhau chúng tôi luôn dị đồng quan điểm thường cãi vã nhau làm hai bên cũng không vui vẻ.
Ngóng rằng anh sớm giải quyết được vấn đề của mình và tìm ra lối thoát cho thế cuộc mình. Chị thái hoà thân mến! ngày nay tôi đang cảm thấy rất bế tắc với cuộc hôn nhân của mình. Tôi nghĩ khi có con chắc sớm khuya lo cho con nên sẽ không có thời kì cãi vã nhau nữa. Rút cuộc tôi đành phải thuê phòng trọ khác để học.
Tôi làm mướn, làm công không một giờ đi chơi hay ngẫm ngợi, vì buồn nên không muốn ai tiếp xúc. Rồi lúc đầu vợ tôi cũng cố gắn sửa đổi tôi mừng lắm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét